|
Từ ngày 30-10 đến 1-11, TAND TP.HCM đã xét xử vụ Phan Thị Yên Phương
lừa đảo chiếm đoạt tài sản, lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản, làm
giả con dấu của cơ quan, tổ chức.
Theo hồ sơ, tháng 9-2001, Phương bị bắt về hai hành vi lừa
đảo, lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản. Từ đầu năm 2002, được tại
ngoại, Phương đã lập hai công ty dược phẩm, một nhà hàâng để lừa đảo
gần 4,7 tỷ đồng và 77 lượng vàng. Ngoài ra, Phương còn làm giả giấy tờ,
con dấu cơ quan chức năng trong mua bán nhà đất, hàng hóa.
Im lặng để phản đối
Điều đặc biệt tại phiên tòa là trước sau Phương luôn từ chối trả lời thẩm vấn của hội đồng xét xử.
Ngay từ buổi xử đầu tiên, phiên tòa đã diễn ra thật căng thẳng.
Trong phần thủ tục, Phương nhất quyết đề nghị thay đổi chủ tọa phiên
tòa và công tố viên vì cho rằng họ không khách quan, ảnh hưởng đến
quyền lợi của Phương. Sau khi chủ tọa đọc quyết định của lãnh đạo tòa
bác đề nghị thay đổi hội đồng xét xử của Phương và tiếp tục xử, Phương
đã “phản ứng mạnh” bằng thái độ bất hợp tác, không trả lời bất kỳ câu
hỏi nào của cả tòa lẫn các luật sư.
Chủ tọa đã phải dùng nhiều cách, từ khuyên nhủ đến khuyến cáo
rằng sự bất hợp tác này sẽ có không có lợi cho Phương trong quá trình
xét xử, thậm chí tòa còn nhờ cả luật sư khuyên giải Phương nhưng bị cáo
vẫn “câm lặng”. Vì thế, tòa dành đến hai buổi xử chỉ để công bố nguyên
văn các lời khai, văn bản chứng cứ quan trọng trong vụ án. Đến khi nói
lời cuối cùng, bị cáo cũng chỉ nói vắn tắt là kêu oan và tiếp tục đề
nghị thay đổi hội đồng xét xử.
Được không?
Sự kiện này đặt ra vấn đề pháp lý là bị cáo có bắt buộc phải trả
lời thẩm vấn của tòa hay nói cách khác là bị cáo có “quyền im lặng” tại
tòa hay không?
Bộ luật Tố tụng hình sự hiện hành không quy định cụ thể về
việc này. Tuy nhiên, theo Điều 50, bị cáo có quyền tự bào chữa hoặc nhờ
người khác bào chữa; trình bày ý kiến, tranh luận tại phiên tòa; nói
lời sau cùng... Về nghĩa vụ, luật chỉ quy định bị cáo phải có mặt theo
giấy triệu tập của tòa; trong trường hợp vắng mặt không có lý do chính
đáng thì có thể bị áp giải; nếu bỏ trốn thì bị truy nã.
Mặt khác, theo luật, nghĩa vụ chứng minh tội phạm thuộc về các
cơ quan tố tụng. Bị cáo có quyền nhưng không buộc phải chứng minh mình
vô tội.
Như vậy, bị cáo hoàn toàn có “quyền im lặng” trước tòa. Dĩ
nhiên, việc bất hợp tác này chỉ đem lại bất lợi cho bị cáo bởi phía
buộc tội sẽ phân tích, nhận định, đưa ra kết luận dễ dàng hơn do thiếu
sự phản biện từ bị cáo. Đồng thời, việc bị cáo “câm lặng” sẽ bị tòa
đánh giá là ngoan cố và bị cáo sẽ không được hưởng tình tiết giảm nhẹ
trách nhiệm hình sự là thành khẩn khai báo, ăn năn hối cải.
Có người băn khoăn là nếu bị cáo không trả lời thì tòa có thể
làm rõ sự thật vụ án? Theo chủ tọa phiên tòa, khi ra tòa, không chỉ có
lời khai của bị cáo mới quan trọng trong việc nhận định có tội hay
không mà tòa còn phải căn cứ toàn diện vào các chứng cứ, lời khai của
những người tham gia tố tụng khác. Trên cơ sở đó, việc xét xử vẫn đảm
bảo tính khách quan, chính xác.
Dự kiến TAND TP.HCM sẽ tuyên án đối với Phương vào sáng thứ Ba
tuần tới (công tố viên đề nghị phạt Phương 22-26 năm tù cho cả ba tội).
Chúng tôi sẽ thông tin tiếp đến bạn đọc.
|
"Quyền im lặng” ở một số nước
Tại Úc: Bị cáo có quyền từ chối trả lời câu hỏi
mà cảnh sát đặt ra cho họ trước khi tòa xử; từ chối đưa bằng chứng
trong lúc bị xử. Thẩm phán không thể ra lệnh cho bồi thẩm đoàn rút ra
kết luận bất lợi cho bị cáo từ sự im lặng đó. Tuy nhiên cũng có ngoại
lệ như quyền được giữ im lặng bị bãi bỏ trong lĩnh vực phá sản...
Tại Anh: Trong phiên xử, bị cáo không bị bắt
buộc trả lời các câu hỏi đặt ra. Thẩm phán, bồi thẩm đoàn không được
rút ra kết luận bất lợi từ sự im lặng của bị cáo cho tới khi họ nhận
được sự cố vấn pháp luật.
Tại Đức: Một nghi can phải được thông báo
quyền giữ im lặng trước bất cứ một cuộc thẩm vấn nào. Nếu họ hoàn toàn
im lặng thì không được phép suy đoán theo hướng có hại cho họ. Nếu họ
chỉ không trả lời một số câu hỏi nào đó thì phía thẩm vấn có quyền rút
ra kết luận.
Tại Mỹ: Quyền giữ im lặng được quy định trong
Tu chính Hiến pháp thứ năm. Tòa tối cao cũng đã đưa ra phán quyết rằng
nghi can phải được thông báo về quyền giữ im lặng... Tuy nhiên, một
nghi can có thể được cho miễn tố và bị buộc phải khai theo lời thề khai
đúng sự thật khi tòa thấy cần thiết.
NG.H. (Theo Wikipedia, BBC)
|
Tòa kiến nghị xử lý luật sư
Bị cáo Phương có hai luật sư bào chữa là luật sư
Trần Công Ly Tao (Đoàn luật sư TP.HCM) và luật sư Diệp Năng Bình (Đoàn
luật sư tỉnh Ninh Thuận). Tại phiên xử, hai luật sư tranh luận gay gắt
về hình thức phiên tòa. Theo họ, vụ án vi phạm tố tụng nghiêm trọng,
quyền lợi của bị cáo bị xâm phạm khi đã làm đơn khiếu nại với lãnh đạo
TAND TP xin thay đổi những người tiến hành tố tụng nhưng không được
chấp nhận... Căng thẳng lên tới đỉnh điểm khi luật sư Bình chỉ trích
chủ tọa “không có tư cách trong phiên tòa”.
Sáng qua (2-11), thẩm phán Vương Văn Nghĩa,
chủ tọa phiên tòa, cho biết đã báo cáo với lãnh đạo TAND TP và sẽ nhanh
chóng gửi công văn đến Đoàn luật sư tỉnh Ninh Thuận đề nghị xem lại tư
cách của luật sư Bình. Theo ông, việc luật sư Bình công khai chỉ trích
ông “không có tư cách trong phiên tòa” là không tôn trọng pháp luật,
không chỉ xúc phạm đến cá nhân ông mà còn xúc phạm cả lãnh đạo TAND TP
bởi việc phân công thẩm phán làm chủ tọa là quyết định của lãnh đạo
tòa...
Theo Chủ nhiệm Đoàn luật sư tỉnh Ninh Thuận
Trần Ngọc Châu, nếu nhận được công văn của tòa, đoàn sẽ tìm hiểu rõ sự
việc, lắng nghe cả phần trình bày của luật sư Bình. Sau đó, Hội đồng
khen thưởng-kỷ luật sẽ đề xuất với Ban chủ nhiệm đoàn hướng giải quyết.
Theo Pháp Luật TPHCM Online
|