|
Chỉ
số PCI 2007, do phòng Thương mại và Công nghiệp VN (VCCI) phối hợp với
Dự án Nâng cao Năng lực Cạnh tranh VN (VNCI) nghiên cứu, thực hiện nhằm
đánh giá và xếp hạng chất lượng điều hành kinh tế các tỉnh, thành dựa
trên mức độ thân thiện của môi trường kinh doanh cho sự phát triển của
khu vực kinh tế tư nhân.
Thời gian cho thủ tục đã được cải thiện
Đây
là năm thứ 3 (kể từ năm 2005), chỉ số PCI được thực hiện và công bố.
Thông qua 10 chỉ tiêu thành phần, PCI 2007 đã thu hút được 6.700 doanh
nghiệp dân doanh trên 64 tỉnh, thành cả nước tham gia.
Đứng
đầu danh sách xếp hạng về chỉ số PCI của các tỉnh năm nay là: Bình
Dương, Đà Nẵng, Vĩnh Long, Bình Định, Lào Cai; An Giang, Vĩnh Phúc...
So
với các năm trước, kết quả năm nay đã cho thấy, môi trường kinh doanh
của VN đã có nhiều cải thiện. Điểm PCI của các tỉnh trung vị đã tăng
thêm 3,2 điểm: từ 52,4 của năm ngoái lên 55,6 của năm nay. 8/10 chỉ số
thành phần đều tăng điểm, trừ 2 chỉ số là Đào tại lao động và Chính
sách phát triển kinh tế tư nhân.
Chỉ
đơn cử, các chỉ tiêu như Thời gian đăng ký kinh doanh, Thời gian để có
được đất trong chỉ tiêu Gia nhập thị trường năm nay đã có cải tiến rõ
rệt. So với năm 2006, phải mất 20 ngày để đăng ký kinh doanh, thì con
số này năm nay giảm xuống còn 15 ngày. Tương tự, thời gian để có được
đất năm 2006 là 231 ngày thì năm 2007 rút xuống còn 90 ngày.
Số
tỉnh được đánh giá vào các mức: rất tốt, tốt và khá đều tăng lên. Ngược
lại, số tỉnh được xếp ở mức kém nhất giảm đi, chỉ còn 4 tỉnh so với 7
tỉnh năm 2006. Kết quả cũng ghi nhận những tiến bộ của các tỉnh trong
việc cắt giảm chi phí gia nhập thị trường, minh bạch hóa thủ tục hành
chính, đơn giản hoá thủ tục thanh tra...
| 10 chỉ tiêu thành phần của PCI 2007:
Chi phí gia nhập thị trường; tiếp cận đất đai; tính minh bạch và tiếp
cận thông tin; chi phí thời gian để thực hiện các quy định của Nhà
nước; chi phí không chính thức; tính năng động và tiên phong của lãnh
đạo tỉnh; chính sách phát triển kinh tế tư nhân; đào tạo lao động;
thiết chế pháp lý; môi trường cạnh tranh. |
|
Đáng
chú ý, báo cáo chỉ ra rằng, quyết định của các lãnh đạo tỉnh có vai trò
rất lớn đến việc tỉnh đó sẽ giàu lên hay nghèo đi, nguồn vốn đầu tư vào
trao đổi thương mại, tạo việc làm mới và mức sống của người dân được
cải thiện lên hay giảm đi...
DN vẫn phải chi trả nhiều chi phí không chính thức
Không
chỉ việc tiếp cận đất đai còn nhiều bất cập, 56,6% doanh nghiệp vẫn cho
rằng, phải có mối quan hệ mới có được thông tin cần thiết (so với mức
62,5% của năm 2006); 44,7% cho rằng, thỏa thuận với cán bộ thuế là hoạt
động quan trọng trong kinh doanh... cho thấy những chuyển biến khá chậm
chạp trong tính minh bạch.
Đáng
quan tâm là ở chỉ tiêu Chi phí không chính thức, 68,25% doanh nghiệp
cho rằng chi trả các chi phí không chính thức là việc làm thường xuyên
của họ. Con số này vẫn không giảm đáng kể so với mức 70% của năm 2006.
Trong số đó, 26,03% ý kiến khẳng định, chi phí này là cản trở chính đối
với hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp.
Điều
này, theo chuyên gia kinh tế Lê Đăng Doanh là rất không tốt, bởi ông
cho rằng: “chi phí không chính thức không biến chuyển nói lên tham
nhũng ở ta còn cao. Nó hoàn toàn phù hợp với nhận định của Quốc hội là
kết quả chống tham nhũng ở VN thời gian qua là rất khiêm tốn. Nếu so
với xếp hạng quốc tế mà chi phí không chính thức lớn như vậy, sẽ không
thể nâng cao hơn được năng lực cạnh tranh.”
Mất cân đối giữa các tỉnh
Đặc
biệt, tại hội thảo, các nhà nghiên cứu đã chỉ ra tình trạng phát triển
mất cân đối, bất bình đẳng giữa các tỉnh, thành tại VN ngày càng gia
tăng, sẽ gây ra những tác động tiêu cực cho sự phát triển trong tương
lai của VN.
Tiến
sĩ Edmund Malesky – Trưởng nhóm nghiên cứu cho biết, có 10 tỉnh ở VN
chiếm đến 60% số đầu tư và 49% GDP. Từ đây có thể tính ra hệ số Gini
cấp tỉnh – thước đo đánh giá sự không công bằng về thu nhập giữa các
tỉnh ở VN ngày càng tăng trong các năm gần đây.
“Các
tỉnh phát triển chậm hay những tỉnh thực hiện kém hơn có lẽ không bao
giờ theo kịp được với các tỉnh thực hiện tốt. Bởi lẽ, các tỉnh tốt có
xu hướng ngày càng cải thiện nhanh hơn mà nhóm các tỉnh có điều kiện
kém thuận lợi hơn và thực tế điều hành kinh tế cũng yếu hơn thì khó để
theo kịp được. Cho dù chúng ta có tăng cường năng lực cho họ thì khoảng
cách này vẫn không gần lại. Đó là một thách thức trong tương lai của
VN”, ông Edmund Malesky, nhận định.
Để
giải quyết mối lo ngại này, ông Lê Đăng Doanh đề nghị: “Phải giúp đỡ
các tỉnh đang có vị trí thấp, đây không phải là công việc của các tỉnh
đó nữa mà Chính phủ, chính quyền địa phương, các nhà hoạch định chính
sách phải tìm nhiều cách giúp đỡ họ, nếu không sẽ tạo ra sự chênh lệch
quá lớn, kìm hãm sự phát triển chung của đất nước”.
|